Vào những ngày đầu tiên của năm học mới bắt đầu trong lòng tôi như lắng đọng xuống bởi những dòng cảm xúc bồi hồi khó quên của một thời thơ ấu. Tuy giờ đã là một doanh nhân trẻ đã rời mái trường từ nhiều năm, mỗi lần trở về quê hương Hà Nam than yêu tôi lại đi qua ngôi trường là tôi vẫn thường đứng nán lại để lắng nghe những âm điệu thân thuộc ấy. Đó có phải giai điệu của tuổi học trò hay không ? Thật vậy là Có chứ ! Trống được coi là một loại nhạc cụ không thể thiếu trong bất kỳ một dàn nhạc nào, xã hội đổi mới tiếng trống được trở nên cách điệu bằng tiếng “ Trống điện tử “ thế nhưng làm sao âm hưởng sâu đậm bằng tiếng trống quê hương, tiếng trống của lòng người.
Và đó là tiếng trống trường của tuổi thơ ta đó. Người chơi trống cũng là một người chơi nhạc cụ và ở nhiều nơi trên đất nước của chúng ta có nghề làm trống truyền thống và không ít người là không biết đến quê hương của “Lễ hội Tam Nông – Vua đi cầy “ làng trống đọi tam – Hà Nam quê tôi. Có rất nhiều loại tiếng trống mà ta đã được nghe như trống hội, trống trận, trống trường, trống chùa, trống thi đua sản xuất…Mỗi một loại trống đều làm cho người nghe có cách cảm nhận khác nhau. Trong bài viết này tôi muốn nhắc đến những tiếng trống trường. Vì không biết từ bao giờ những âm vang kì diệu của nó đã đi vào trái tim của tất cả những ai từng ngồi trên ghế nhà trường.Thế hệ chúng ta có ai mà chưa từng trải qua những tháng ngày đi học. Tiếng trống trường thân thương cũng gắn bó từ đó và đã trở thành hành trang quen thuộc trên mọi nẻo đường. Với tôi tiếng trống trường mãi tồn tại trong kí ức tuổi học trò nhiều kỉ niệm của cả một thời thơ ấu.
Tùng! Tùng! Tùng! Ba tiếng ấy thôi đã cho chúng ta trải qua biết bao cung bậc cảm xúc của một năm học. Từ những náo nức hồi hộp trước một năm học mới đến bao nỗi lo lắng trước mỗi kì thi, cả những cuống quýt khi đến giờ thầy thu bài mà bài làm vẫn chưa xong trong mỗi tiết kiểm tra. Những âm vang khiến lòng ta cảm thấy nhẹ nhõm khi tan trường và đâu đó còn lưu luyến một chút nuối tiếc của một ngày bế giảng. Tiếng trống buồn đã xua tan vỡ òa bao cảm xúc tuổi thơ khi ta ngồi thẫn thờ bên ghế đá dưới gốc phượng già xanh ngắt một góc trời. Tiếng trống vui hối hả từng nhịp từng hồi làm cho đàn ong như vỡ tổ ùa ra, tung bay khuấy động cả một khoảng không đang yên lặng… Rồi cứ thế, tiếng trống trường đã trở thành người bạn không thể thiếu trong những năm học phổ thông của mỗi người. Đó là những tiếng trống biết buồn vui, biết lắng nghe những tâm sự của con người.
Trống trường là loại trống khá lớn, được dùng làm hiệu lệnh và được đặt cố định ở trên một giá. Về cấu tạo nó bao gồm thân và mặt trống. Thân trống dùng loại gỗ có màu sắc tự nhiên đẹp, ít hút ẩm như gỗ mít. Người ta cắt, xẻ, bào nhẵn từng mảnh dài 0,8m và rộng khoảng 7cm ghép thành tang trống. Hai mặt trống bịt bằng da trâu và ghim bằng nhiều ghim tre. Vì cấu tạo thân trống phình rộng, bên trong rỗng, nên khi đánh sẽ tạo nên âm thanh trầm bổng vang xa. Tùy thuộc vào cách đánh trống mạnh hay nhẹ mà ta cảm nhận đươc những cung bậc âm thanh khác nhau, khi thì da diết thiết tha như nhắc nhở tất cả chúng ta hãy biết quý trọng thời gian khi nó đang chầm chậm trôi đi từng khắc từng giờ. Đã bao giờ bạn mở lòng lắng nghe trọn vẹn từng hồi từng nhịp trống để phân biệt được tiếng trống nào náo nức ngày khai giảng. Tiếng trống nào dồn dập nhắc bạn đã sắp hết giờ ra chơi để chuẩn bị vào tiết học mới. Tiếng trống nào hồ hởi khoan thai báo hiệu giờ tan học. Trống còn cho ta liên tưởng đến bao cảm xúc khác chỉ với ba tiếng “Tùng ! Tùng !Tùng!” ấy thôi. Khi tiếng trống đã ngưng bặt rồi nhưng âm thanh của nó vẫn còn văng vẳng như thầm thì tiếc nuối một ngày cũ vừa hy vọng mong một ngày mai đến với mỗi chúng ta sẽ lại mới hơn. Mặc cho bão giông sấm chớp và mưa nắng thất thường, tiếng trống trường vẫn đúng giờ, nghiêm trang chuẩn mực và gần gũi như tri ân với thầy cô, bè bạn.
Đi qua tuổi học trò ai mà không rớt nước mắt khi nghe những âm thanh của tiếng trống trường trong buổi học cuối cùng để đánh dấu sự kết thúc của 12 năm đèn sách. Đơn giản chỉ vì dưới mái trường đại học sẽ ít được nghe thấy tiếng trống trường hơn. Nghĩ sâu hơn thì thấy tiếng trống ở thời khắc ấy chính là thời khắc đánh dấu một sự kiện quan trọng trong đời mỗi chúng ta. Đó là sự kiện vui khi chúng ta bắt đầu bước sang tuổi trưởng thành sau khi đã phải trải qua bao nhiêu cố gắng nỗ lực của những ngày tháng tập ăn uống, tập vui chơi, tập học hành, tập chạy nhảy để lớn lên. Vì thế có những học trò tinh nghịch đã bất chấp cả kỉ luật của nhà trường để ghi tên mình trên mặt trống. Không ít người vẽ cả hình trống vào cuốn lưu bút để chuyền tay nhau trong mỗi tiết học của kì học cuối cùng. Không chỉ thế tiếng trống trường còn đi vào thơ ca Việt Nam đã cho ta những vần thơ vừa tiếc nuối vừa giục giã hối thúc chúng ta nhanh thêm một chút, cố gắng hơn một chút không ngừng vươn cao bay xa.
Từ lâu rồi, người ta đã thay thế tiếng trống trường bằng những tiếng chuông báo hiệu. Trống trường chỉ được sử dụng trong lễ khai giảng, bế giảng hoặc các ngày lễ trọng đại khác. Truy bài cũng chuông, ra chơi giữa tiết cũng chuông và kết thúc buổi học cũng chuông. Từ lúc đang được nghe những âm thanh của tiếng trống đến khi chỉ nghe thấy những “leng keng” vọng lại, tôi như thấy vừa bị mất đi một thứ gì đó rất gần gũi thân thiết. Còn lại chỉ là hụt hẫng và trống rỗng. Tiếng trống hay tiếng chuông tuy mang âm thanh khác nhau nhưng cũng đều chung mục đích là đánh thức và nhắc nhở báo hiệu. Có những âm thanh nghe mãi chẳng thể quen và cũng có những âm thanh nghe mãi cũng chẳng thể quên. Tiếng chuông có thể thay được tiếng trống, nhưng những âm thanh của tiếng chuông lại không thể hối thúc ta như động lực của từng nhịp trống. Vì sao thế nhỉ ? Vì tiếng trống trường đã ảnh hưởng quá lớn đối với tôi. Bởi trong suốt quãng đời học sinh của mình, tôi đã từng say mê với những ước mơ khát vọng của mình để nghe thấu từng tiếng trống bắt đầu và tiếng trống kết thúc.
Hôm nay đi ngang qua một ngôi trường vào đúng giờ khai giảng. Tôi dừng xe lại và cứ đứng lặng yên như thế thật lâu để nghe những âm thanh quen thuộc ấy. Cảm thấy vui khôn tả như vừa gặp lại người bạn cũ đã xa lâu ngày. Đã nhiều năm rồi tôi không được nghe thấy tiếng trống thân yêu ấy. Trống trường ơi! Tiếng trống đã vang lên giòn giã vì khai giảng cũng là…khai trận. Mỗi học sinh là một chiến sỹ, lấy quyết tâm và ý chí kiên trì học tập làm vũ khí để đánh bại những đề thi khó giành chiến thắng vẻ vang trong cuộc đại chiến vượt vũ môn. Những âm vang của trống vẫn rộn ràng, náo nức như xưa. Vẫn cho ta gặp lại cảm giác nao nao của ngày đầu tiên đi học. Trống vẫn từng hồi…từng hồi văng vẳng. Tôi kịp nhận ra rằng dù cuộc sống muôn hình muôn vẻ, dù lòng người thay đổi nhưng tiếng trống trường vẫn luôn gắn bó với những thế hệ trước tôi, thế hệ của tôi và bao thế hệ sau tôi nữa để ngày càng khắc sâu và âm vang như thế. Nhớ lắm, trống trường ơi…!
Bài viết: Tiếng trống trường, còn mãi trông trái tim doanh nghiệp trẻ
Nguồn Zing Blog
No comments:
Post a Comment